HỔ DUYẾN_C50


Hổ Duyến

Tác giả: Trì Hoả (池火)
Thể loại: cổ trang, cung đình, xuyên không, nhất thụ nhất công, sinh tử văn, một chút ngược luyến, cường công cường thụ, HE
Tình trạng: hoàn
Pairing: Triệu Lẫm Hoán x Thiệu Ngạn Mục

dịch: Ma Nữ Hóa T0T

Ảnh+Design: analinh91

chương 50

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.=.=

Đề nghị không mang bản đi đâu hết.

(Ko thì analinh cạp chít =”=)

50

“Nhưng như vậy thực sự sẽ tốt chứ? … Bọn họ hiện tại suốt ngày tiều tụy…” Hoa Ưng cũng không có cách nào. Mắt thấy hơn ba tháng qua, nhưng thuốc dẫn máu sống lại vẫn không có tăm hơi, hai tiểu tử kia là càng ngày càng ngồi đứng bất an, những cái đó hắn đều nhìn trong mắt, dù cho không tính Triệu Lẫm Hoán, hắn cũng phải vì đồ nhi ngoan của hắn tranh thủ tiếp.

Kỳ thực hắn vốn cũng không đồng ý hai người đàn ông lại ở bên nhau, hãy nhìn tinh thần tiểu tử Lôi Địch kia bị tổn thương như thế, Thiệu Ngạn Mục lại còn mang thai, sống chết cũng tùy bọn họ đi.

Nghe vậy, Thiệu Ngạn Mục cũng cười khổ.

Có một số việc chính bất đắc dĩ như vậy. Khi hắn đau khổ canh giữ ở bên cạnh Triệu Lẫm Hoán, ti tiện thế, khi không hề tự tôn mà cầu xin một chút tình yêu, hắn nhận được chính là cái gì chứ? ── hoài nghi, không tin tưởng, thậm chí là phản bội!

Nhưng cho tới bây giờ, không chỉ nói đã hận, hắn hình như ngay cả khí lực để yêu cũng không còn tồn tại nữa rồi! Khiến hắn cảm thấy một lời yêu hận của hắn đều ở lại trên người Triệu Lẫm Hoán, hết thảy khí lực dám vì hắn mà đánh bóng bản thân, năng lực yêu cũng được, năng lực hận cũng được, toàn bộ đều đã rời xa hắn.

Có thể bởi vì điều đó, đối với Lôi Địch hắn cũng nổi không được sự yêu thương. Hắn hiểu rõ ánh mắt Lôi Địch truy đuổi hắn, cũng biết y thực sự muốn gần cạnh hắn, nhưng hắn chỉ có thể coi y làm bằng hữu, làm huynh đệ, lại trăm triệu lần không nổi lên được ý yêu hận. Với những điều ấy, hắn cũng chỉ có nói lời xin lỗi!

Đứng sau sự sống cái chết bình thiên hạ mới là việc hai hoàng đế bọn họ nên làm, còn như ân oán này cắt đứt không xong thì để hắn tự tay cắt đứt! Tin tưởng chờ sau vài ngày, bọn họ phát hiện hắn “biến mất” dưới thuốc độc hồn thích, cũng có thể yên tĩnh…

Thấy Thiệu Ngạn Mục không nói, Hoa Ưng chỉ biết hắn thực sự hạ quyết tâm muốn thoát đi, ai…” Nếu đã suy nghĩ rõ ràng, ta đây cũng sẽ xử lý thỏa đáng, chỉ trông mong ngươi cẩn thận mọi việc!”

Thiệu Ngạn Mục cũng không nói nhiều, hai tay ôm quyền, thật tình nói lời cảm ơn.

“Được rồi, ngươi có thể còn chưa biết, tiểu tử Triệu hôm nay đưa ‘Thuốc dẫn’ tới.” Ở trong mắt Hoa Ưng, Dung Bích Lan chính là một thuốc dẫn, “Đang nhốt ở trong lao sau núi!”

Thiệu Ngạn Mục rất bất ngờ, hai người kia tìm dù sức lực rất lớn nhưng vẫn không có tăm tích của nàng, hiện tại hồn thích của hắn cũng giải xong rồi còn muốn làm cái gì nàng?

“Xem ra, ngươi phải sớm đi ‘chết’ rồi.” Nhìn Hoa Ưng tựa hồ có chút hả hê, “Ta cũng biết đồ nhi của ta, thuốc dẫn vừa đến hắn lập tức có thể làm ra giải dược, đến lúc đó bọn họ muốn vào xem ngươi ta lại ngăn không được!”

“… Được rồi, ta đây sớm đi. Thực là khổ cực ngươi, Hoa lão đệ!” Thiệu Ngạn Mục vừa nói còn cợt nhả mà vỗ Hoa Ưng── cho ngươi vui này “Ngươi được, một lão tiểu tử, còn cậy già lên mặt! !” Hoa Ưng tức giận không ngớt, lão yêu quái này ỷ vào tuổi của bản thân còn chiến tiện nghi của hắn. Một đập vai kia còn đập hắn thật đau!

Lời này vừa thoát ra, cửa phòng bất ngờ chi nha một tiếng mở.

“Tử Quyền? !” Thiệu Ngạn Mục phản ứng lại đầu tiên.

“Đúng… Nương nương?” Lý Tử Quyền vẻ mặt nghi hoặc, hắn nhận ra Thiệu Ngạn Mục, nhưng hoàng thượng không phải nói nương nương bệnh rất nghiêm trọng sao?

Hoa Ưng nhìn trái nhìn phải, liền đứng dậy rời đi, hắn nhìn ra được Thiệu Ngạn Mục có chuyện muốn cùng cái người trước mặt này nói.

Thiệu Ngạn Mục thu dọn tàn cục trên mặt bàn, chỉ vị trí Hoa Ưng vừa rời đi, nói: “Tử Quyền, tới ngồi đi.”

Lý Tử Quyền ngồi xuống, hỏi: “Nương nương… Ngài?” Rõ ràng không có bộ dạng bị bệnh a.

Thiệu Ngạn Mục cười cười, “Được rồi, bệnh đã khỏi rồi.”

“Nhưng hoàng thượng…”

“Hắn cũng không biết.”

Nhìn Tử Quyền vẫn một bộ dạng không hiểu chút nào, Thiệu Ngạn Mục cũng không giấu diếm lập tức đã kể đơn giản chuyện đã trải qua. Dù sao cũng đã xông vào, thì không dấu diếm được cái gì nữa.

Lý Tử Quyền cũng hiểu rõ cái đó. Hắn giải thích, ngoài phòng không có đến một người, hóa ra là một cấm địa. Chính hắn ngược lại bởi vì trước tối hôm qua mới vừa theo hoàng thượng đến Độc hương cốc, còn không biết quy củ nên lại chạy vào rồi…

10 thoughts on “HỔ DUYẾN_C50

  1. Chậc !!! Lâu rồi mới vào com cho nàng ah !!! Lúc đầu vào cái analinh thấy khóa pass, ta đứng hình mấy phút !!!

    Oa, bệnh khỏi rồi !!!

    Chờ chap tiếp theo !!! Nàng cứ thong thà a !!!

    Hề hề hề ……!!!

    Like

  2. hixx sao ko thấy hiện ảnh vậy nè +_+
    post bằng pic nên hok cho vô đt đc , đọc trên pc đau mắt quá , mà vữn phải cố >___<
    cơ mà sao chương này F5 liên tục mà cũng ko hiện gì thể này hử nàng

    Like

Emo : ≧▽≦ | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) |╮(╯_╰)╭| (╰_╯) | o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | ●︿● | (⊙︿⊙) | O(∩_∩)O | ╭(╯^╰)╮ | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | (๏̯͡๏)| ‎— —!| ≧◡≦ |╰☆╮◥◣◢◤╭☆╯| ★☆◥◣◢◤☆★ | ╭の╮ | ┯┷┯┷ | ()~*~() | {~._.~} | ╰⊙═⊙╯| ⌒╮ ¤ Oooo° | ╭⌒╮','╭ ⌒╮ ╱ ╱╱ ╱╱ ☆ | ',' ',' ',' ','☆  ╱★ ╱╱ ╱╱ |  ︶︶ oО╚╩╝╚╩╝Οo | ︵︵︵○←Iしovのyou→○︵︵︵ | ∴ ☆ ∴ ●╭○╮∴ ☆ ∴| ┃ (-●●-) ┃ \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦)/ | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | (~_~メ) |

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s