Tận thế chi công đức vô lượng – thức ăn _ chương 26


Tn thế chi công đức vô lượng – thc ăn

Tác giả: Quyết Tuyệt
Thể loại: mạt thế tang thi, “bất đắc dĩ thánh mẫu” công x tang thi “đói bụng + nhược trí = mại manh” thụ, chủ công ~

Tình trạng raw: hoàn

Tình trạng dịch: hiện tại chỉ beta những chương dã edit == mới đc nửa tr thui

Dịch: nguyettulai

Blog: nguyettulai.wordpress.com

bep-nuong-magic-home-12

Tn thế chi công đức vô lượng – thc ăn

Lăng Thanh Vân gn như phi ly ra tt c sc lc gt gao ôm tht lưng Trang Thành, anh ch s cu nhào qua giết hai c già này. chính anh không s giết người, trước đó theo Trương Ngh làm nhim v, mc k là đội viên b xác sng lây nhim hay là người sng sót, hoc có th là k mun cướp git đồ ca người st sót, anh đều đã tng giết, anh cũng không dám đảm bo bn thân sau này nht định s không giết người vô ti, thế nhưng anh không hy vng trên tay Trang Thành nhim chút máu tanh nào!

Trang Thành, cho dù biến thành xác sng cũng nên được sch s!

“Thành Thành, Thành Thành…” Lăng Thanh Vân mt ln li mt ln gi Trang Thành, sau đó, lc kháng c ca đối phương càng ngày càng yếu, qua mt hi lâu, cu rt cc yên tĩnh li không tiếp tc nhào v phía hai c già kia na.

Th dài mt hơi, Lăng Thanh Vân ch cm thy trán đổ m hôi, anh dùng mt tay nm ly Trang Thành, sau đó s tay vào ngc, như là đang tìm th gì, k thc là ly hai bình sa ngt ngy t không gian ra, đưa cho hai c già kia.

Hin ti bn h cn tuyt đối là th d dàng vào ming b sung năng lượng.

” Chàng trai, cm ơn, cm ơn! Cu là người tt!” Ông già vi vàng không kp m ming, nhn đồ ung.

“Nhn được hai đim công đức.” Bên tai Lăng Thanh Vân li ln na vang lên âm thanh, anh căn bn không biết vì sao bn thân nhn được hai đim công đức.

Anh ngn người lin thy ông già kia run cm cp mun m np bình, cánh tay ông c run ry, chc bi vì thiếu thc ăn nên làn da ca ông trên ngón tay đều chy xung, ngay c chút sc m bình cũng không có.

Thy b dng ông già, Lăng Thanh Vân vi vã đưa tay giúp ông m np, sau đó lin thy hai ông bà ùng c ung hết sa, ung đến phân na li ngng — bn h luyến tiếc ung hết.

“Cm ơn cu, chàng trai…” Bn h mt ln li mt ln cm ơn, ng khí chân thành, đối vi người đàn ông quái d bên cnh Lăng Thanh Vân, chc hn là đàn ông đi! Cũng không để trong lòng — vào lúc tn thế, người thế nào chng có? Cho dù hin ti bn h ngoi tr xác sng mi có th để ý thân tht này, cái gì cũng chng có, căn bn không cn phi lo lng người khác có ý đồ xu vi mình.

“Trước đây không có ai ti cu người sng sót sao? Sao các v không đi?” Lăng Thanh Vân hi, hai ông bà… vào lúc tn thế, bn h nht định sng không được bao lâu na.

“Có vài xe quân nhân không ch được nhiu người đến vy, chúng tôi là nhng người già tui đều không đi, cho dù đi cũng là gánh nng.” Ông già m ming, lúc đó tình hình vô cùng lon, xe ch không được nhiu người, ông cùng bn già mun chy cũng tr thành liên ly ca con cái, nên h không đi. Thế nhưng thc ăn trong nhà để li chung quy ch có mt chút, th bn h có th ăn đều đã ăn, cui cùng nhn không ni mi nghĩ đến liu mng mt phen.

K thc sau đó, ông cũng đã hi hn, nhà chết đói cũng so vi b nhng quái vt trên đường ăn còn tt hơn? Va ri trn dưới t, ông thc s nghĩ bn thân s chết.

“C ông…” Lăng Thanh Vân nhíu nhíu mày đầu, anh không có kh năng mang hai người s tr thành gánh nng ri khi đây… vào lúc tn thế này, cho dù anh không để ý bn thân cũng phi chăm sóc Trang Thành.

“Không có chuyn gì, chàng trai, chúng ta phi v nhà, vn cho rng bên ngoài có th tìm được thc ăn, hin ti xem tình hình đều b mang đi… cu không cn phi lo lng cho hai người già chúng tôi đâu.” C ông m ming, con người luôn luôn s chết, càng ti gn cái chết càng s. Cho dù đã sm chun b tt d định s chết, bn h vào gi khc cui cùng cũng s nhn không được mun ra ngoài tìm thc ăn.

Nhưng lý trí bn h vn còn, bn h đã ln tui, chy cũng không chy được, ngoi tr ch chết còn có th làm gì? Mc k thế nào, đều ch khác nhau ch chết sm hay chết mun mà thôi.

“C ông, c đâu? Tôi đưa hai c tr v.” Lăng Thanh Vân nhìn bà lão t nãy gi vn chưa m ming, mt đối phương rõ ràng bi bnh đục tinh th, chc hn cũng không thy rõ lm? Bà ca anh khi xưa cũng có bnh đục tinh th, còn phi nhóm bếp nu cơm cho anh ăn…

“Chúng tôi tng hai bên kia, đi không xa lm.” C ông ch ch mt căn nhà bên cnh.

Đi đi!” Lăng Thanh Vân mt tay cm ly Trang Thành, mt tay xách lên chùy gai ca mình, sau đó mang theo hai ông bà tr v, trên đường không ít thi th xác sng tn mát ra mùi thi khó ngi, mi đi đến dưới lu, Lăng Thanh Vân lin thy mt xác sng đi v hướng mình, đó là mt đứa tr ba hay bn tui, tuy rng vào mùa đông, nhưng qun áo dày bên ngoài mc chiếc váy đẹp, phía dưới đeo mt đôi giày đỏ, như vy nó đã tng là mt cô công chúa nh nhn rt nhiu yêu thương.

Thế nhưng hin ti, nó là mt xác sng!

Ngi thy được mùi người sng, nó lo đảo chy ti, Lăng Thanh Vân không chút do d dùng chùy gai trong tay đập ngã nó.

“Azzz… đó là cháu gái bà Vương…” Ông già kia git git khóe ming, đã tng là cô bé d thương khiêu vũ trước mt mình gi đây biến thành thế này… Ông cũng hiu được rt khó chu, thế nhưng thói đời gi đây…”Khng định là ông tri tc gin, ông không mun chúng ta có đường sng mà!”

Lăng Thanh Vân trái li không để ý ti li ca ông già bi vì tn thế thình lình xy ra, gi đây rt nhiu người đều bt đầu tin vào tôn giáo, khi trước anh khu An toàn đã đụng ti người tuyên truyn ôn giáo, có điu khi đó tâm anh như đã chết, hin ti cũng cm thy cho dù ông tri mun giết hết bn h, anh cũng mun sng sót, mang theo Trang Thành cùng sng sót!

Ti dưới tòa nhà, trong lúc vô ý Lăng Thanh Vân xoay đầu qua lin thy trên tng thượng tòa nhà có mt c thi th tht c, xem tình hình tt c chc cũng là ông lão không được khu An Toàn đưa đi.

Trách không được, s lượng người già khu An Toàn không được nhiu, đại th đều là thanh niên trai tráng và tr con, đối vi mt xã hi đang t t lão hóa là không bình thường, hóa ra nhng người già này đem cơ hi sinh tn nhường li cho lp tr

Mà khu An Toàn… Theo anh biết, khu An Toàn s cho tr em m côi thc ăn nhưng s không cho nhng người già thc ăn, hn là cũng là biết, tr em mi là hy vng cho nhân loi tiến lên.

Ca phòng hai người già m, Lăng Thanh Vân đi phía trước mun xem tình hình bên trong có nguy him hay không li bt ng b Trang Thành đột nhiên va kéo li cánh tay va vùng vy.

“Thành Thành!” Lăng Thanh Vân phn x có điu kin mà ôm ly Trang Thành, li phát hin Trang Thành ta h mun chy vào trong tòa nhà, chc đã ngi thy mùi v tht sng!

“Ngao ngao!” Trang Thành gt gao nhìn trên tng, cu ngi thy mùi thc ăn!

Lăng Thanh Vân biết hin ti phng chng Trang Thành còn mnh hơn mình, thế nhưng Trang Thành mi ln đều c nén không ra tay vi anh, anh cũng không khách khí lin vác Trang Thành lên vai đi vào gian phòng.

Trong phòng ngược li không có nguy him, gia nhà có mt đống tro tàn, phng chừng hai ông bà đốt để sưởi m.

“Tôi phi đi, hin ti tôi cũng không có gì ăn…” Lăng Thanh Vân t trong lòng móc ra vài gói vượng t tiu man đầu(món ăn vt tr con TQ rt thích ăn) th trên bàn — tuy rng qun áo ca anh ln cũng không th ly ra thêm thc ăn, phi che giu không gian, ch có th để li chút thc ăn, v phn nước, xem tình hình hai ông bà còn li không ít.

“Rt đa t cháu, chàng trai. . . Đúng ri, bn ca cháu…” Vì hành vi Trang Thành quá k quái, c ông không có kh năng phát hin không được.

“Cu y… Hin ti không tt lm.” Lăng Thanh Vân vn mun tìm lý do đầu óc không tt, thế nhưng đột nhiên phát hin bn thân căn bn không mun nói Trang Thành như vy, anh ch có th mp m tr li.

Đều là người đáng thương! Người nhà trên tng cũng không may, đứa tr mi sinh ra đã biến thành quái vt, người ph n sinh con ra xong cũng phát điên ri…” C ông đồng tình mà nhìn Trang Thành, li cm thán mt tiếng Lăng Thanh Vân lòng d tt, nếu anh không tt bng thì sao có th che ch người bn đầu óc có vn đề ch?

Còn có bn h. . . Gi đây thc ăn ít như vy, còn bng lòng để li cho bn h… Bn h vn không nên nhn, dù sao thanh niên tr gi mi có hy vng sng sót, thế nhưng thc s quá đói bng. . . thân th bn già vn không tt, nếu không ăn chút gì, khng định không chng đỡ được . . . Vng vàng nm ly bình ung trong tay, c ông thc s nói không nên li.

Lăng Thanh Vân hàm h mà đáp li mt tiếng, lin khiêng Trang Thành ra ca, c ông kia cũng không nói ra yêu cu gì quá đáng, lúc đóng ca còn nói li cám ơn, có điu Lăng Thanh Vân đã ngonh li vì lý do khác, bi vì Trang Thành li mun chy lên tng!

“Thành Thành!” Vì không cho hai ông bà kia nhìn qua mt mèo thy gì, Lăng Thanh Vân ôm Trang Thành đã đi xung tng ngi trên bc thang cui cùng.

Kêu tên Trang Thành, anh nhn không được mt đau xót, Trang Thành biến thành xác sng, không th tránh khi s có bn tính xác sng, ngm li cũng biết ging như khi trước, Trang Thành chu đựng không đi ăn hai ông bà thì s có bao nhiêu khó chu thế nhưng. . . Làm sao anh có th để Trang Thành đi ăn nhân loi? Nếu cu thc s ăn con người, sau này tnh li s có cm giác thế nào?

Trang Thành vn đang c giãy da, lúc này li ln na yên tĩnh li nhìn Lăng Thanh Vân, t trong c hng phát sinh tiếng “phì phì“.

“Thành Thành. . . Chúng mình đi giết xác sng, tôi kiếm tinh hch cho cu ăn!” Lăng Thanh Vân kéo Trang Thành đứng lên, Trang Thành còn gi nguyên mt phn bn tính nhân loi, Trang Thành còn bng lòng nghe anh nói, sau khi phát hin ra điu này, anh cm thy bn thân có th giết xác sng thêm my tiếng na!

B Lăng Thanh Vân lôi kéo đi ra ngoài, Trang Thành dùng tay b bao dày đặc đẩy đẩy mũ xe máy trên đầu, thc ăn ca cu tht đáng ghét!

Ngao ngao! Trước đây cu không cn thn lin mun ăn nó là không đúng, thế nhưng không phi cu đã không phn kháng đội lên cái th trên đầu này, còn c trên tay my th phin phc đó sao? Vì sao thc ăn còn không cho cu ăn cái gì?

Tuy rng va ri hai thc ăn kia mùi v không thơm lm, còn chưa bng 1/10 thc ăn ca cu na, thế nhưng thc ăn tn ti trên tng còn thơm ngào ngt hơn…

Thit đói, thit mun ăn… Vì sao thc ăn ca cu không để cu ăn?

Cu thit mun bóp nát cái trên đầu, sau đó bt thc ăn thơm ngào ngt trên tng để ăn, thế nhưng cái th phin phc trên đầu là do thc ăn ca cu đội… Cu phá hy nó thc ăn có th bun hay không?

Trước cu thiếu chút na lin cn thc ăn mt miếng, nếu không có cái này ngăn thì thc s đã cn được. . . Cái th này, tuy rng rt d v nhưng cũng có công dng ca nó ha? Có điu thc ăn ca cu không cho cu ăn cái kia… ô

Tâm tình không tt, cu đột nhiên cm thy móng tay sc nhn ca mình đâm xuyên qua th đang mang trên tay, vi vàng cung quýt rt tr v.

Thc ăn ca cu đeo gì đó lên, không sao ch?

Không biết vì sao, cu không mun để thc ăn thy móng tay sc nhn ca bn thân mình, rõ ràng, nó hn rt quan trng rt quan trng…

Thit đói, mùi v thc ăn ca cu thơm, so vi thc ăn trên kia còn thơm hơn rt nhiu, thit mun cn mt miếng…

Phát hin đầu mình vươn ra mt chút, cu lp tc rt tr v, li không biết vì sao bn thân li rt tr v

Thit đói! Cu phi ăn cái gì đó! Thc ăn ca cu nếu không để cho cu ăn, khng định cu s ăn nó! Khng định!

7 thoughts on “Tận thế chi công đức vô lượng – thức ăn _ chương 26

  1. “thế nhưng cái thứ phiền phức trên đầu là do thức ăn của cậu đội… Cậu phá hủy nó thức ăn có thể buồn hay không?

    Trước cậu thiếu chút nữa liền cắn thức ăn một miếng, nếu không có cái này ngăn thì thực sự đã cắn được. . . Cái thứ này, tuy rằng rất dễ vỡ nhưng cũng có công dụng của nó ha? Có điều thức ăn của cậu không cho cậu ăn cái kia… ô…” => tiểu thành thanh manh wa a~~~~~ (≧∇≦)/

    Like

Emo : ≧▽≦ | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) |╮(╯_╰)╭| (╰_╯) | o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | ●︿● | (⊙︿⊙) | O(∩_∩)O | ╭(╯^╰)╮ | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | (๏̯͡๏)| ‎— —!| ≧◡≦ |╰☆╮◥◣◢◤╭☆╯| ★☆◥◣◢◤☆★ | ╭の╮ | ┯┷┯┷ | ()~*~() | {~._.~} | ╰⊙═⊙╯| ⌒╮ ¤ Oooo° | ╭⌒╮','╭ ⌒╮ ╱ ╱╱ ╱╱ ☆ | ',' ',' ',' ','☆  ╱★ ╱╱ ╱╱ |  ︶︶ oО╚╩╝╚╩╝Οo | ︵︵︵○←Iしovのyou→○︵︵︵ | ∴ ☆ ∴ ●╭○╮∴ ☆ ∴| ┃ (-●●-) ┃ \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦)/ | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | (~_~メ) |

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s